Luận án Văn hóa vùng biển đảo Quảng Ninh (qua nghiên cứu các lễ hội truyền thống)

  • Người chia sẻ :
  • Số trang : 260 trang
  • Lượt xem : 8
  • Lượt tải : 500
  • Tất cả luận văn được sưu tầm từ nhiều nguồn, chúng tôi không chịu trách nhiệm bản quyền nếu bạn sử dụng vào mục đích thương mại

NHẬP MÃ XÁC NHẬN ĐỂ TẢI LUẬN VĂN NÀY

Nếu bạn thấy thông báo hết nhiệm vụ vui lòng tải lại trang

Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Luận án Văn hóa vùng biển đảo Quảng Ninh (qua nghiên cứu các lễ hội truyền thống), để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD LUẬN VĂN ở trên

Nghiên cứu vềbiển đảo gần đây đã nhận được sựquan tâm của nhiều ngành nghiên cứu nhưkhoa học tựnhiên, khoa học xã hội Việt Nam có bờbiển dài hơn 3260 km, từ vùng ven biển đã mở ra vùng lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế biển. Trong môi trường biển đảo cộng đồng cưdân sáng tạo ra nhiều di sản văn hóa có giá trịcần được bảo tồn và phát huy. Vấn đề bảo tồn, phát huy truyền thống văn hóa dân tộc, trong đó có lễ hội truyền thống của mỗi vùng miền, đã và đang đặt ra nhưmột nhiệm vụquan trọng để góp phần xây dựng nền tảng tinh thần của xã hội. Từtrước đến nay, các nhà nghiên cứu đều thống nhất nhận định rằng văn hóa giữvịtrí, vai trò nền tảng cho sựphát triển của dân tộc. Những dấu ấn sâu đậm của lịch sử, của đời sống kinh tế- xã hội, tâm lý cộng đồng, phong tục, tập quán, tín ngưỡng. đều có thểtìm thấy trong văn hóa, đặc biệt là trong các lễhội truyền thống. Bước vào thếkỷXXI, trước xu thếtoàn cầu hóa và hội nhập quốc tế, Đảng ta xác định văn hóa truyền thống là một nguồn lực tạo nên động lực đểxây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, góp phần thúc đẩy sự phát triển kinh tế – xã hội một cách bền vững. Tuy nhiên, ở nhiều nơi, văn hóa truyền thống (trong đó có lễhội truyền thống) không phải lúc nào cũng được coi trọng đúng mức. Không ít nơi phục cổmột cách tùy tiện, thiếu định hướng, làm biến dạng các di sản văn hóa quý giá đó, thậm chí quay lưng lại với các giá trị văn hóa dân tộc, xem đó là cái bảo thủ, lỗi thời. Vì thế rất cần một thái độ khách quan, khoa học đối với di sản văn hóa, trong đó có lễhội. Ngày càng có nhiều ý kiến cho rằng, thếkỷXXI là “Thếkỷcủa đại dương”. Nghịquyết Hội nghịlần thứtưBan Chấp hành Trung ương Đảng khoá X (2-2007) về “Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020” cũng ghi nhận ý kiến trên và nêu lên mục tiêu “vươn ra biển lớn”. Và nhưthế, “con mắt cận duyên” phải được thay bằng “tầm nhìn đại dương”. Để có “tầm nhìn đại dương” ấy không thể không nghiên cứu địa hình, khí hậu, môi trường sinh thái, phong tục, tập quán. của cưdân biển, là tác nhân sinh thành và phát triển những vùng văn hóa khác nhau.