Luận văn Lớp các Md5 – Đại số với ideal dẫn xuất không giao hoán và các Md5 – nhóm tương ứng

  • Người chia sẻ :
  • Số trang : 52 trang
  • Lượt xem : 11
  • Lượt tải : 500
  • Tất cả luận văn được sưu tầm từ nhiều nguồn, chúng tôi không chịu trách nhiệm bản quyền nếu bạn sử dụng vào mục đích thương mại

NHẬP MÃ XÁC NHẬN ĐỂ TẢI LUẬN VĂN NÀY

Nếu bạn thấy thông báo hết nhiệm vụ vui lòng tải lại trang

Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Luận văn Lớp các Md5 – Đại số với ideal dẫn xuất không giao hoán và các Md5 – nhóm tương ứng, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD LUẬN VĂN ở trên

Vấn đề mà chúng tôi quan tâm có nguồn gốc từ bài toán mô tả cấu trúc các CP*P- đại số bằng phương pháp K-hàm tử. Năm 1943, I. Gelfand và A. Naimark đưa ra khái niệm CP*P-đại số. Các CP*P-đại số nhanh chóng tìm thấy nhiều ứng dụng trong Toán học cũng như trong Vật lí, Cơ học. Tuy nhiên, chính vấn đề mô tả cấu trúc CP*P-đại số trong trường hợp tổng quát lại rất phức tạp và cho đến nay vẫn còn là bài toán mở. Năm 1974, Đỗ Ngọc Diệp đã sử dụng các K-hàm tử đồng điều Brown-DouglasFillmore (còn gọi là K-hàm tử BDF) để đặc trưng CP*P-đại số CP*P(Aff) của nhóm các phép biến đổi Affine trên đường thẳng thực . Bởi thế phương pháp mô tả cấu trúc CP*P- đại số bằng các K-hàm tử BDF còn được gọi là phương pháp của Đỗ Ngọc Diệp. Năm 1975, J. Rosenberg đã sử dụng phương pháp này để mô tả CP*P-đại số CP*P(Aff  ) của nhóm các phép biến đổi Affine trên đường thẳng phức  và CP*P-đại số của một vài nhóm Lie giải được khác. Năm 1977, Đỗ Ngọc Diệp đã cải tiến phương pháp của mình để đặc trưng các CP*P-đại số kiểu I bằng các mở rộng lặp nhiều tầng. Đến lúc này, các Khàm tử BDF dường như không còn thích hợp với việc mô tả CP*P-đại số của các nhóm Lie khác cũng như các CP*P-đại số khác nữa. Một cách tự nhiên nảy sinh hai vấn đề lớn.